GIÁ LẠNH - DEEP FREEZE

Đàm Trung Phán

Mấy hôm vừa rồi, nhiệt độ Toronto có hôm xuống đến -25 Ðộ C. Lúc nào mà gió to, nhiệt độ còn thấp hơn thế nữa . Một buổi sáng, tôi dẫn nàng Golden Retriever Ashley ra cánh đồng "Hydro Land" (khu đất dành riêng cho đường dây điện cao thế của Nhà Ðèn Ontario) để cho cô nàng chạy nhẩy và "thả sú páp". Lạnh tê gò má, lạnh rát cả làn da mặt! Cái side walk thường ngày thì rất dễ đi nhưng 2, 3 hôm liền, tôi đã phải nghĩ đến câu:

"Nắng Cà Ná, Xẹt đi mà sợ té
Bởi đường đi, nước đọng đã đóng băng
Nàng Ashley còn chạy rất là hăng
Làm chàng Xẹt nằm phăng ngay xuống ... đá (ice!).

Xin mời Quý Netters vào xem vài tấm hình trong Trang: Lung Tung Linh Tinh Open in New Window

Tôi chưa kịp đưa lên NET những hình ảnh này thì nhận được hung tin: Chị tôi, người mà tôi rất thương yêu đã qua đời. Chị là Dì ruột của hai con trai tôi. Tới khúc rẽ của định mệnh cuộc đời, tôi đã "ra riêng" hơn mười năm rồi và kể từ hồi đó, tôi không còn có dịp để trò truyện với Chị nữa. Cách đây 9 năm, một hôm khi tôi về đón Út đi ăn cùng tôi, tôi ghé vào một Shopping Plaza để mua cho Út một món quà bất ngờ, tình cờ tôi gặp chị. Thấy chị, tôi nghẹn ngào không nói nên lời vì lúc này Chị vẫn còn độc thân, gầy gò và hay đau yếu luôn. Chị hỏi thăm về cuộc sống của tôi và căn dặn tôi nên giữ gìn sức khỏe nhất là tôi nên về thăm con tôi thường xuyên . Tôi nghẹn ngào và hứa với Chị rằng tôi rất nhớ thương chúng và chắc không bao giờ tôi có thể quên được chúng, mà cho dù tôi có muốn về thăm chúng thường xuyên hơn nữa thì cũng chẳng được vì luật lệ đã bầy đặt bắt tôi đi theo con đường mà tôi cũng chẳng có thể đổi thay được nữa.

Tôi không còn cơ hội gặp Chị nữa nhưng tôi viết cho Chị một lá thư để Chị biết rằng tôi tuy phải sống một mình nhưng tôi vẫn khỏe mạnh. Tôi thường hỏi thăm con tôi về Chị. Năm năm cuối cùng của cuộc đời Chị, Chị không còn nhớ được ai vào với ai nữa. Út nói với tôi:

- Dì T nói với Mẹ rằng "Chàng trai này sao nói truyện vui quá!". Ðó là lời Dì nói về Con đấy, Daddy ơi! Dì yêu thương Anh Em con nhất đấy, Bố ạ.

Tôi quay mặt đi chỗ khác để Út không thấy tôi đang ướt mi lúc đó.

Chị không còn nữa nhưng thật ra đó chỉ là phần Thân Xác. Tôi vẫn còn có thể gặp Chị trong nhuững giấc mơ cơ mà!

Tôi viết bài thơ này tặng Chị:

TIỄN ÐƯA

Tiễn Chị về lại Cõi Trời
Còn Em ở lại với Ðời Trần Gian
Cầu cho Chị được an nhàn
Ở Nơi Vĩnh Củu thênh thang vui cười

March 11, 2005

Tôi tin rằng Chị và tôi đã là họ hàng hay bạn bè trong nhiều kiếp khác. Kiếp này, Chị đã phải giáng trần để trải qua và học hỏi tất cả những cái bất hạnh của Cõi Trần. Khi còn sinh thời, tôi thương cảm cho cuộc đời đầy buồn phiền và bất hạnh của Chị . Bây giờ, Chị tôi hết còn phải nặng nợ với cái Cõi Trần này nữa rồi!

Kiếp sau, tôi hy vọng Chị và tôi sẽ không phải gián đoạn tình Chị Em và Chị Em chúng tôi sẽ được sống trong một khung cảnh tươi vui và êm đềm hơn.

VK

Cập nhật: Ngày 17 tháng 3 năm 2005