Lý Bạch của Nguyễn Tâm Hàn
Chiến Thành Nam
Khứ niên chiến, Tang Càn nguyên,
Kim niên chiến, Thông Hà đạo.
Tẩy binh Điều Chi hải thượng ba,
Phóng mã Thiên Sơn tuyết trung thảo.
Vạn lý trường chinh chiến,
Tam quân tận suy lão.
Hung nô dĩ sát lục vi canh tác;
Cổ lai duy kiến bạch cốt hoàng sa điền.
Tần gia trúc thành bị Hồ Xứ,
Hán gia hoàn hữu phong hỏa nhiên.
Phong hỏa nhiên bất tức,
Chinh chiến vô dĩ thì.
Dã chiến cách đấu tử,
Bại mã hào minh hướng thiên bi.
Ô diên trác nhân trường,
Hàm phi thướng quải khô thụ chi.
Sĩ tốt đồ thảo mãng,
Tướng quân không nhĩ vi.
Nãi tri binh giả thị hung khí,
Thánh nhân bất đắc dĩ nhi dụng chi.
Lý Bạch
Trên sông Tang mới năm qua máu đổ
Dòng sông Thông nay lại ngập xác người
Gươm Điều Chi vụt sóng gió ngoài khơi
Ngựa gậm cỏ nơi Thiên Sơn ngập tuyết
Chinh chiến tràn lan bao năm chưa hết
Nhìn ba quân đều gầy ốm già nua
Quân Hung Nô giết chóc thế cầy bừa
Từ thiên cổ vẫn cát vàng xương trắng
Hồ Xứ thành, Tần xây cao sừng sững
Cháy ngút trời quân Hán đốt còn kia
Lửa binh đao ngùn ngụt đến bao giờ
Cuộc binh biến kéo dài bao lâu nữa
Thây chồng chất nơi sa trường thối rữa
Ngựa ngẩn ngơ hí vang lộng vùng trời
Quạ đói mồi mặc tình rỉa ruột người
Tha vứt bỏ nơi cành khô tơi tả
Thây người nát bón gốc cây bờ cỏ
Cảnh điêu tàn tướng lãnh phải bó tay
Chuyện binh đao là diều dở xưa nay
Bậc hiền đức ít khi nào dùng tới
Nguyễn Tâm Hàn
Cổ Phong Kỳ XI
Hoàng Hà tẩu Đông minh
Bạch nhật lạc Tây hải
Thệ xuyên dữ lưu quang
Phiêu hốt bất tương đãi
Xuân dung xả ngã khứ
Thu phát dĩ suy cải
Nhân sinh phi hàng tùng
Niên mạo khởi trường tại
Ngô đương thùa vân ly
Hấp ảnh trụ quang thái
Lý Bạch
Biển Đông chứa nước Hoàng Hà
Biển Tây nhận ánh trời già rụng rơi
Chẳng chờ ai
Ánh sáng trôi
Vẻ xuân tươi thắm đã rời ra đi
Tóc thay mầu
Tuổi thu về
Người đâu phải gốc thông kia giữa trời
Cưỡi rồng lên tuốt cao vời
Thâu vầng nhật nguyệt thắm tươi không cùng
Nguyễn Tâm Hàn
Hành Lộ Nan Kỳ I
Kim tôn thanh tửu đẩu thập thiên
Ngọc bàn trân tu trị vạn tiền
Đình bôi đầu trợ bất năng thực
Bạt kiếm tứ cố tâm mang nhiên
Dục độ Hoàng Hà băng tắc xuyên
Tương đăng Thái Hàng tuyết ám thiên
Nhàn lai thuỷ điếu toạ khê thượng
Hốt phục thừa chu mộng nhật biên
Hành lộ nan! Hành lộ nan
Đa kỳ lộ, kim an tại?
Trường phong phá lãng hôi hữu thì
Trực quải vân phàm tế thượng hải.
Lý Bạch
Đũa vàng, rượu quí cả vạn tiền
Mồi ngon chẳng dưới giá mười nghìn
Cũng đâu dễ nuốt đành quăng đũa
Múa kiếm mà ca dạ đảo điên
……………
Băng đóng cản đường vượt Hoàng giang
Tuyết giăng khó đạt đỉnh Thái Hàng
Ngồi khểnh thả cần bên khe nước
Mơ màng thuyền lướt cạnh vầng dương
……………
Đường cách trở!
Sống nơi đâu... dù vạn nẻo
Sẽ có ngày phá sóng gió tả tơi
Ta cưỡi mây lướt gió vượt trùng khơi
Nguyễn Tâm Hàn
Hiệp Khách Hành
Triệu khách mạn hồ anh
Ngô câu sương tuyết minh
Ngân an chiếu bạch mã
Táp nạp như lưu tinh
Thập bộ sát nhất nhân
Thiên lý bất lưu hành
Sự liễu phất y khứ
Thâm tàng thân dữ danh
Nhàn quá Tín lăng ẩm
Thất kiếm tất tiền hoành
Tương chích đạm Châu Hợi
Trì Trường khuyến Hầu Doanh
Tam bôi thổ nhiên nặc
Ngũ nhạc đảo vi khinh
Nhãn hoa nhĩ nhiệt hậu
Ý khí tố nghê sinh
Cứu Triệu huy kim chùy
Hàm Đan tiên chấn kinh
Thiên thu nhị tráng sĩ
Huyên hách Đại Lương thành
Túng tử hiệp cốt hương
Bất tàm thế thượng anh
Thùy năng thư các hạ
Bạch thủ Thái huyền kinh
Lý Bạch
Hiệp Khách Hành
Phất phơ giải mũ Triệu
Sáng ngời gươm Ngô câu
Yên bạc lưng bạch mã
Lung linh ánh tinh cầu
………..
Trong mười trượng khó thoát
Ngàn dặm há yên thân
Việc lớn xong rũ áo
Cầu gì chút hư danh
………..
Lúc nhàn nhã ghé Tín Lăng đánh chén
Thấm men say lại ngả gối nằm kềnh
Cùng ngả nghiêng... nào Châu Hợi, Hầu Doanh
Vào vài chén vòm đất trời xem nhẹ
Dù năm núi có gì đâu đáng kể
Tai có ù, mắt có lóa… đã sao
Mống hiện ra là hào khí dâng trào
Chỉ chớp nhoáng vung tay chùy cứu Triệu
Cả Hàm Đan đều hoảng kinh điên đảo
Sử ngàn sau ghi hai vị anh hùng
Mãi tôn thờ những nghĩa sĩ Đại Lương
Thân dù thác nhưng tiếng thơm muôn thuở
Gương hào kiệt để người đời nhắc nhở
Cho bạc đầu người viết sử lưu truyền
Nguyễn Tâm Hàn
Lư Sơn Đao Ký Lư Thị Ngự Hư Chu
Ngã bản Sở cuồng nhân,
Cuồng ca tiếu Khổng Khâu.
Thủ trì lục ngọc trượng,
Triêu biệt Hoàng Hạc lâu.
Ngũ Nhạc tầm sơn bất từ viễn,
Nhất sinh hiếu nhập danh sơn du.
Lư Sơn tú xuất Nam Đẩu bàng,
Bình phong cửu điệp vân cẩm trướng.
ảnh lạc minh hồ thanh đại quang,
Kim khuyết tiền khai nhị phong trường,
Ngân hà đảo quải tam thạch lương.
Hương Lư, Bộc Bố dao tương vọng,
Hồi nhai đạp chướng lăng thương thương.
Thuỷ ảnh hồng hà ánh triêu nhật,
Điểu phi bất đáo ngô thiên trường.
Đăng cao tráng quan thiên địa gian,
Đại giang mang mang khứ bất hoàn.
Hoàng vân vạn lý động phong sắc,
Bạch ba cửu đạo lưu tuyết sơn.
Hảo vi Lư Sơn dao,
Hứng nhân Lư Sơn phát.
Nhàn khuy Thạch Kính thanh ngã tâm,
Tạ Công hành xứ thương đài một.
Tảo phục hoàn đan vô thế tình,
Cầm tâm tam điệp đạo sơ thành.
Dao kiến tiên nhân thái vân lý,
Thủ bả phù dung triều Ngọc Kinh.
Tiên kỳ mãn hạn cửu cai thượng,
Nguyện tiếp Lư Ngao du Thái Thanh.
Lý Bạch
Bài Hát Lư Sơn Gởi Thị Ngự Lư Hư Chu
Ta người điên nước Sở
Hát điên cuồng cười lão Khổng Khâu
Gậy ngọc xanh biếc
Sáng hừng đông rời bỏ Hoàng Lầu
Tìm miền Ngũ Nhạc
Nơi thanh cao... trời đất là đâu
Dãy Lư Sơn hiển hiện
Nét mơ màng bên chòm Nam Đẩu
………….
Bình phong chín vách giăng màn gấm
Soi bóng mặt hồ lấp loáng xanh
Thành vàng ấp ủ hai triền núi
Cầu đá cheo leo nối Ngân ghềnh
………….
Kìa Hương Lư... ngó dòng Bộc Bố
Sườn quanh co in giữa đỉnh trời
Ánh biếc, hồng rực rỡ ban mai
Chim khôn thoát trời Ngô vời vợi
………….
Bước lên đỉnh cao
Nhìn quanh khắp lối
Dòng sông lớn chảy về phương trời mới
Mây ửng vàng trước gió xuyến xao
………….
Hãy nhìn kìa...
Chín dòng nước ào ào
Cuốn sóng bạc trông như núi tuyết
Niềm xúc cảm làm bài ca diễm tuyệt
Ý dạt dào , bàng bạc... Lư Sơn
………….
Thạch Kính hồ làm thanh thản tâm hồn
Lối Linh Vận nay rêu xanh trùm phủ
Sớm thuốc tiên nghe tình đời buông thả
Thấu đạo trời, thở hít khí thiên nhiên
Kìa trong mây thấp thoáng bóng nàng tiên
Dâng sen ngọc chầu Ngọc Kinh thần nữ
………….
Như đã hẹn, chín từng trời một thuở
Nào Lư Ngao... ta cùng dạo Thái Thanh
Nguyễn Tâm Hàn
Mộng Du Thiên Mụ Ngâm Lưu Biệt
Hải khách đàm Doanh Châu,
Yên đào vi mang tín nan cầu
Việt nhân ngữ Thiên Mụ,
Vân hà minh diệt hoặc khả đổ.
Thiên Mụ liên thiên hướng thiên hoành,
Thế bạt Ngũ Nhạc, yểm Xích Thành.
Thiên Thai tứ vạn bát thiên trượng,
Đối thử dục đảo đông nam khuynh.
Ngã dục nhân chi mộng Ngô Việt,
Nhất dạ phi đô kính hồ nguyệt.
Hồ nguyệt chiếu ngã ảnh,
Tống ngã chí Diễm Khê.
Tạ công túc xứ kim thượng tại,
Lục thuỷ đãng dạng thanh viên đề.
Cước trước Tạ công lý
Thân đăng thanh vân thê.
Bán bích kiến hải nhật
Không trung văn thiên kê
Thiên nham vạn hác lộ bất định,
Mê hoa ỷ thạch hốt dĩ mính,
Hùng bào long ngâm âm nham tuyền.
Lật thâm lâm hề kinh tằng điên.
Vân thanh thanh hề dục vũ,
Thuỷ đạm đạm hề sinh yên.
Liệt khuyết tích lịch,
Khâu loan băng tồi.
Động thiên thạch phi,
Hoanh nhiên trung khai.
Thanh minh hạo đãng bất kiến để,
Nhật nguyệt chiếu diệu kim ngân đài.
Nghê vi y hề phong vi mã,
Vân chi quân hề, phân phân nhi lai hạ.
Hổ cổ sắt hề loan hồi xa,
Tiên chi nhân hề liệt như ma.
Hốt hồn quý dĩ phách động,
Hoảng kinh khởi nhi trường ta.
Duy giác thì chi chẩm tịch,
Thất hướng lai chi yên hà.
Thế gian hành lạc diệc như thử.
Cổ lai vạn sự đông lưu thuỷ,
Biệt quân khứ hề hà thì hoàn?
Thả phóng bạch lộc thanh nhai gian.
Tu hành tức kỵ phỏng danh sơn.
An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý,
Sử ngã bất đắc khai tâm nhan!
Lý Bạch
Mộng Đi Chơi Núi Thiên Mụ
Khách vùng biển mơ Thanh Châu ngoạn cảnh
Khói sóng mờ nào chắc đã tìm ra
Nghe Việt tin về Thiên Mụ xa mờ
Mây ráng phủ vẫn còn nhìn thấy rõ
Núi liền trời, vươn chắn ngang hùng vĩ
Xem còn hơn cả Ngũ Nhạc, Xích Thành
Rặng Thiên Thai cao ngất tận trời xanh
Mà cũng lép, nghiêng đông nam lẩn tránh
Ta mơ về Ngô Việt
Qua vầng trăng hồ Kính
Sáng mơ màng đưa ta đến Diễm Khê
Chắc vẫn còn Tạ Linh Vận nhà xưa
Sóng nước dập dồn, vang vang vượn hú
Giầy Tạ Công …
À…
thây kệ… ta mang đỡ
Bước lên chơi lần theo bậc thang mây
Ngang lưng chừng, trời đã muốn về ngày
Gà gáy sáng vang khắp miền đồi núi
Khe mờ mịt
Núi điệp trùng vời vợi
Giữa mơ màng trời vụt phủ màn đêm
Gấu thét vang
Rồng gầm hú vang rền
Cả rừng thẳm, núi đồi cơn hoảng loạn
Mây mịt mùng
Trời chuyển mưa đen xạm
Khói mơ hồ, hơi nước toả màn sương
Chớp xé trời
Sấm gầm thét kinh hoàng
Núi tan vỡ...
Cửa động trời vụt mở
Vùng xanh thẳm chẳng biết đâu cửa ngõ
Lầu bạc vàng lấp lánh giữa thiên hà
Cưỡi gió trời
Áo ngũ sắc chói lòa
Khí hăm hở lão thần mây kéo tới
Loan kéo xe, cọp gẩy đàn vang dội
Tiên hội về đông chẳng khác cỏ gai
Chợt giật mình cả hồn,phách tả tơi
Choàng mắt dậy giữa lạnh lùng chăn gối
Vui trần thế... cũng thế thôi một mối
Việc xưa nay theo nước chẩy về đông
Tiễn người đi đâu biết phút tương phùng
Con hươu trắng hãy thả ghềnh núi biếc
Yên cương ngựa giữa núi rừng thân thiết
Chả bao giờ luồn cúi bọn giầu sang
Để cho đời khỏi cúi mặt... bẽ bàng
Nguyễn Tâm Hàn
Vương Chiêu Quân
Hán gia Tần địa nguyệt
Lưu ảnh chiếu Minh Phi
Nhất thướng Ngọc Quan đạo
Thiên nhai khứ bất qui
Hán nguyệt hoàn tòng Đông Hải xuất
Minh Phi tây giá vô lai nhật
Yên Chi trường hàn tuyết tác hoa
Nga mi tiều tuỵ một Hồ sa
Sinh phạp hoàng kim uổng đồ họa
Tử lưu thanh trủng sử nhân ta
Lý Bạch
Kìa vầng trăng Hán đất Tần
Nghiêng nghiêng soi bóng Chiêu Quân mơ màng
Một lần đi đến Ngọc Quan
Đường trời thăm thẳm dặm ngàn khôn lui
Biển Đông trăng Hán sáng soi
Minh Phi biền biệt vùng trời phía tây
Minh Chi giá lạnh tuyết bay
Xứ Hồ tiều tụy tháng ngày vùi thân
Bức tranh hỏng
Thiếu vàng cân
Ngọc tan lưu nấm mộ phần xót thương
Chú thích: 1) Minh Phi: tức Vương Chiêu Quân, vì bị Mao Diên Thọ vẽ hình thêm nét "thương phu trích lệ" nên không được vua Hán sủng ái, sau phải gả sang đất Hồ. Khi nàng ra đi, vua Hán có gặp mặt, thấy sinh đẹp tuyệt trần, nuối tiếc khôn nguôi, nhưng đã muộn. Sau sự việc lộ ra, Mao Diên Thọ bị chém.
Nguyễn Tâm Hàn
Cập nhật: Ngày 15 tháng Giêng năm 2006