Thơ Nguyễn Tâm Hàn

Âm Xưa

Hình như xuân đã qua nhanh
Vắng chim đua hót trên cành nhởn nhơ
Tả tơi hoa rụng ven hồ
Nhìn hoa tan tác buồn ngơ ngẩn lòng
Xạc xào khóm trúc bên song
Ngả nghiêng theo gió một dòng âm xưa


Ái Ngại

Xuân về tha thướt
Dáng xuân diễm kiều
Thương nàng tiên tóc dài óng mượt
Gót sen hồng tà áo xanh rêu

Hè tươi nắng đỏ
Má hồng thêm xinh
Ta mơ là vầng trăng sáng tỏ
Dìu bước em dạo khúc ân tình

Thu tàn lá phủ
Ngập lối chân em
Ta khô gầy như thân cổ thụ
Không tàn che bóng mát dịu hiền

Đông về tê tái
Theo gió heo may
Ngắm bước em đi về ái ngại
Ngẩn ngơ buồn ngây ngất men say!


Ba Mươi Năm

Ba mươi năm... một cuộc tình
Quê hương hoảng loạn
Tuổi xanh ê chề
Ba mươi năm... một lần về
Thiết tha mỹ nữ giải y dâng tình
Dáng tiên giá ngọc liên thành
Lửng lơ bóng nguyệt chênh chênh mái lầu
Ba mươi năm... tiếc gì nhau?
Thẫn thờ...
Hoa chẳng nhạt mầu đổi thay
Thẹn thùng trăng trốn trong mây
Gió đông thoa dịu tháng ngày mất nhau


Bâng Khuâng

Đường cũ chiều nay đông người quá
Nhưng đông sao vẫn thiếu một người
Tôi bỗng nghe lòng mình ngơ ngẩn
Nhớ về một thuở ấy xa xôi

Đô ấy em vừa tròn mười sáu
Tóc thả buông lơi phủ vai gầy
Gót nhỏ trên đường chiều tan học
Ngập ngừng như ngại lá me bay

Tôi biết ngập ngừng không tại gió
Cuốn lá me làm ngại bước em
Chỉ tại hôm nay tôi đón trễ
Nên đường quen thiếu vẻ êm đềm

Tôi lạng Vélo qua ghé đón
Em hờn vì phải đợi chờ lâu
Nhẹ phủi lá me vương trên tóc
Ngọt ngào tôi thủ thỉ vài câu

“Lớp học hôm nay thầy giảng trễ
Anh ngồi như lửa đốt trong lòng
Thầy giảng mà nào anh có hiểu
Chỉ mong thầy bãi lớp là dông”

Em mím vành môi đưa mắt liếc
Vùng vằng ngồi xuống sau Vélo
Áp mặt vào lưng tôi thỏ thẻ
“Zdọt đi ông tướng cho em nhờ”

Cành cũ chiều nay không xa lạ
Vẫn hàng me in bóng bên đường
Nhìn xác lá bay bay trong gió
Tôi bâng khuâng nghe giọt sầu vương


Bâng Quơ

Nào đâu biết bao giờ mình gặp lại
Tháng ngày buồn nhung nhớ chỉ làm thơ
Dạu hoài, mắt vời vọng vu vơ
Như tìm lại nét trang đài buổi đó
Ừ lạ nhỉ sao bỗng dưng gặp gỡ
Để nụ buồn vội bừng nở thành hoa
Để đêm về mơ ánh mắt kiêu sa
Và ngày cứ ngóng mây trời ngơ ngẩn
Ta với em...
Chắc thiên duyên tiềm ẩn
Tự ngàn xưa... nơi cõi mộng bồng lai
Hay đã cùng lạc bước chốn Thiên Thai
Nên vừa gặp như đã nhiều quen biết
Mắt lạ thoáng nhanh
Chút gì tha thiết
Tim đập vội vàng
Giả ngó bâng quơ
Ta giật mình ngỡ đang dạo trong mơ
Giữa bàng bạc tiền thân từ thiên cổ
Này người tình mơ
Hẳn còn ấp ủ
Chút tình sâu dấu trong đáy tim tiên?
Thôi kiếp này chẳc lối mộng đành quên
Nghe âm vọng... ngàn sau mình gặp lại

Ngập trời thu một mầu mây hoang dại
Ta mơ màng mắt vời vọng xa xăm...


Bé Thương Ơi

Trùng dương ơi xin đừng dậy sóng
Đớn đau lòng lữ khách viễn phương
Hãy lặng nghe lời ta tâm sự
Nhớ thương người em gái quê hương

Chiều nhạt nắng gió thu hiu hắt
Dáng thon gầy áo trắng thơ ngây
Mắt nhìn mãi con tầu xa bến
Mặc gió chiều cuốn áo tung bay

Anh ngơ ngẩn, tâm hồn ngây dại
Ngắm mây chiều tưởng bóng em đây
Nghe trong gió lời em thỏ thẻ
“Nhớ em nhiều đừng chuốc men say”

Nhớ hôm trước tầu về, ghé đón
Em tan trường bẽn lẽn trong sân
Lũ bạn quí reo lời chọc ghẹo
“Ê cô nàng có kép Hải quân”

Em bước vội leo lên Solex
Miệng thì thầm: “dzọt lẹ đi anh
Bảo đừng đến, eo ơi khổ quá
Mai vào trường chết với lũ ranh”

Chiều dần xuống tầu trong gió nhẹ
Anh bâng khuâng dõi cánh chim trời
Lòng nhớ quá, ôi chao nhớ quá
Miệng gọi thầm: hỡi bé thương ơi


Biển Ơi

Ngày xưa khi còn bé
Tôi thường hay ước mơ
Mai sau làm lính thủy
Phiêu bạt khắp sông hồ
Lớn lên vào quâu ngũ
Luyến lưu nhịp quân hành
Tôi yêu mầu nước biển
Yêu cả vòm trời xanh
Những khi hoàng hôn xuống
Mầu tím phủ chân trời
Tôi nghe tim rộn rã
Niềm yêu biển trong tôi
Ngày qua màn đêm phủ
Bầu trời đầy trăng sao
Nghe mạn tầu sóng vỗ
Như lời yêu ngọt ngào
Đôi khi trời giông bão
Đại dương sóng trập trùng
Tôi mỉm cười ngạo nghễ
Chẳng nản chí trai hùng
Nhưng rồi thời gian đã
Đem ngày vàng qua mau
Biển xanh vẫn còn đó
Người nay tóc thay mầu
Giờ đây phương trời lạ
Cánh hải âu rã rời
Nhiều đêm tim thổn thức
Gọi thì thầm... Biển ơi!


Thiên Khúc Tình Nhân

Em nghe không
Lời thì thầm của sóng
Đưa hồn người vào mơ màng ảo mộng
Cát ngủ say vùi giữa ánh trăng lan
Anh mơ mình hoá thân kiếp Dã tràng
Ngậm ngọc quí để nghe tim em nói

Kìa em nhìn
Vầng trăng khuya vời vợi
Tiếng thùy dương dạo thiên-khúc-tình-nhân
Biển điểm trang áo bạc đẹp vô ngần
Làm quà tặng thần tình yêu diễm tuyệt
Mặt biển bao la lung linh ánh nguyệt
Dập đá sóng dồn vương miện hoa khôi
Triệu thiên hà vằng vặc khắp bầu trời
Đợi nghe lén tiếng tỏ tình êm dịu

Nói đi em...
lời tình yêu huyền diệu
Để nồng nàn chất ngất tận trời cao
Kết thành tơ nối Ô Thước nhịp cầu
Cho Chức Nữ, Ngưu Lang thôi vàng võ

Tới bên anh...
Hong nụ tình bừng nở
Cho Lưu lang chắp lối mộng Thiên thai
Nhìn kìa em... vầng trăng đẹp tuyệt vời
Nhưng buồn quá cô đơn từ thiên cổ

Cho anh nhé... môt nụ hồng bé nhỏ
Nở thành vườn hương sắc dưới dương quang
Giữa trần gian ta dệt mộng thiên đường...

Nguyễn Tâm Hàn

Cập nhật: Ngày 27 tháng Giêng năm 2006